Giữa tháng hai, một ủy ban hành động chính trị có liên hệ với ngành công nghiệp tiền mã hóa chuyển thêm một triệu đô la Mỹ vào cuộc bầu cử Hạ viện bang Michigan. Số tiền này không mua một dòng mã, không nâng cấp một nút mạng, cũng không thay đổi bất kỳ tham số giao thức nào. Nó mua quảng cáo truyền hình, nhân sự vận động và, nếu may mắn, một ghế trong quốc hội tiểu bang. Với một người quen đọc mã nguồn để tìm lỗ hổng, tôi thấy con số này giống một giao dịch bất thường trên mempool: đáng để dừng lại và kiểm tra.
Crypto PAC thực chất là gì? Về bản chất, đó là một cấu trúc pháp lý cho phép các nhóm góp tiền để ủng hộ hoặc phản đối ứng viên chính trị. PAC thông thường bị giới hạn số tiền nhận được từ mỗi cá nhân, trong khi siêu PAC có thể nhận không giới hạn từ công ty, cá nhân và tổ chức khác, nhưng không được phối hợp trực tiếp với chiến dịch tranh cử. Ngành công nghiệp tiền mã hóa đã xây dựng một mạng lưới siêu PAC, đáng chú ý nhất là Fairshake và các nhánh phụ, với tổng ngân sách lên tới hàng chục triệu đô la cho chu kỳ bầu cử 2024. Michigan không phải là bang duy nhất nhận tiền, nhưng việc chi thêm một triệu đô la tại đây cho thấy một chiến lược được tính toán kỹ lưỡng, không phải một cú ném tiền ngẫu hứng.

Để hiểu vì sao Michigan được chọn, cần nhìn vào bản đồ bầu cử nước Mỹ. Michigan là một bang chiến trường quan trọng, nơi các cuộc đua vào Hạ viện thường được quyết định bằng vài nghìn phiếu bầu. Trong bối cảnh đó, một triệu đô la đổ vào quảng cáo có thể tạo ra khác biệt đáng kể. Không giống như Thượng viện, nơi mỗi bang chỉ có hai ghế và chi phí vận động thường lên tới hàng chục triệu đô la, một ghế Hạ viện bang có ngưỡng chi phí thấp hơn nhiều. Điều này khiến các cuộc đua cấp bang trở thành mảnh đất màu mỡ cho các PAC muốn tối ưu hóa ảnh hưởng trên mỗi đồng đô la bỏ ra.
Bối cảnh chính trị năm 2024 có nhiều ngã rẽ. Các vụ kiện của SEC chống lại Coinbase và Binance, cuộc tranh luận về luật cấu trúc thị trường, và việc các ngân hàng truyền thống bắt đầu tham gia sâu hơn vào tài sản số đã tạo ra một môi trường đầy bất định. Ngành công nghiệp tiền mã hóa nhận ra rằng kỹ thuật tốt không đủ để bảo vệ lợi ích của họ. Họ cần những người trong quốc hội hiểu — hoặc ít nhất là không chống lại — công nghệ của họ. PAC là công cụ để mua sự thấu hiểu đó. Nhưng đây không phải là hiện tượng mới; ngành ngân hàng, dược phẩm và năng lượng đã làm điều này trong nhiều thập kỷ. Điều mới là tốc độ và sự táo bạo của ngành công nghiệp non trẻ này.

Không có gì thay thế được việc đọc từng dòng một. Đó là nguyên tắc tôi áp dụng khi kiểm tra hợp đồng thông minh Kyber Network năm 2017. Tôi dành hai tháng rưỡi để đọc mã nguồn, phát hiện bốn lỗ hổng trong logic hoán đổi token, và gửi bảy vấn đề lên GitHub. Dự án phản hồi sau ba tuần, cảm ơn tôi và mời tôi làm cộng tác viên nòng cốt bán thời gian. Kinh nghiệm đó dạy tôi rằng mọi thứ đều nằm trong chi tiết. Nhưng khi tôi nhìn vào một triệu đô la được chi cho Michigan, tôi không thể đọc được chi tiết nào. Tôi chỉ thấy một khoản chi trong báo cáo tài chính của PAC, không có mã nguồn, không có dữ liệu kiểm thử, không có ý kiến phản biện.
Hãy phân tích con số này một cách khách quan. Một triệu đô la có thể mua khoảng một nghìn năm trăm lượt quảng cáo truyền hình trong khung giờ vàng ở khu vực Detroit, hoặc trả lương cho hai mươi nhân viên vận động trong sáu tháng, hoặc tài trợ cho hàng chục sự kiện cộng đồng tại các quận ngoại ô. Nhưng nó không mua được một phiếu bầu đảm bảo. Theo các nghiên cứu học thuật về quảng cáo chính trị, một nghìn đô la chi cho quảng cáo truyền hình thường chỉ tạo ra một hoặc hai phiếu bầu thay đổi. Nếu ước tính đó đúng, một triệu đô la có thể xoay chuyển khoảng một nghìn đến hai nghìn phiếu bầu. Trong một cuộc đua Hạ viện bang Michigan, nơi các ứng viên thường thắng với biên độ dưới năm phần trăm, con số đó có thể đủ để thay đổi kết quả.
Nhưng điều quan trọng hơn con số này là tín hiệu mà nó gửi đi. Khi một ngành công nghiệp chi tiền cho chính trị, điều đó có nghĩa là ngành đó tin rằng môi trường pháp lý có sức ảnh hưởng lớn đến sự sống còn của họ. Ngành ngân hàng đầu tư hàng trăm triệu đô la vào vận động hành lang sau cuộc khủng hoảng tài chính 2008. Ngành dược phẩm chi hàng chục triệu đô la để chống lại việc kiểm soát giá thuốc. Ngành công nghiệp tiền mã hóa, dù còn non trẻ, đã nhanh chóng học được bài học đó. Nhưng có một khác biệt lớn: crypto từng được xây dựng dựa trên ý tưởng loại bỏ trung gian, bao gồm cả trung gian chính trị. Việc sử dụng PAC để gây ảnh hưởng là sự thừa nhận rằng phi tập trung về mặt kỹ thuật không đồng nghĩa với độc lập về mặt thể chế.
Tôi muốn nhìn vào khía cạnh kỹ thuật của vấn đề này, theo cách tôi vẫn làm với các giao thức. Một giao thức phi tập trung có ba thuộc tính chính: không thể kiểm duyệt, không cần tin cậy và minh bạch. Một PAC hoạt động theo cách hoàn toàn ngược lại. Nó có thể bị kiểm duyệt bởi luật bầu cử, hoạt động dựa trên niềm tin vào ban lãnh đạo quỹ, và các quyết định chi tiêu thường không được công bố kịp thời. Nếu tôi đánh giá PAC như một hợp đồng thông minh, nó sẽ trượt tất cả các bài kiểm tra bảo mật. Nhưng PAC không phải là hợp đồng thông minh, và yêu cầu nó minh bạch như một giao thức là ngây thơ. Vậy nên câu hỏi không phải là PAC có tuân thủ triết lý crypto hay không, mà là liệu việc sử dụng PAC có tối ưu cho sự phát triển dài hạn của ngành hay không.
Tôi có một góc nhìn khác từ kinh nghiệm cá nhân. Khi tôi phân tích cơ chế AMM Uniswap v2 vào năm 2020, tôi nhận ra rằng các giao thức tốt nhất không cần vận động hành lang. Uniswap với tư cách là một giao thức không cần một văn phòng ở Washington để vận hành. Tương tự, Bitcoin chưa bao giờ có một PAC đại diện cho mình, nhưng nó vẫn sống sót qua hàng chục đợt đàn áp từ các chính phủ. Điều đó cho thấy một sự thật khó chịu: những thứ có giá trị kỹ thuật thực sự không cần chính trị để tồn tại. Những thứ cần chính trị thường là những thứ không đủ mạnh về mặt kỹ thuật hoặc không đủ giá trị để tự bảo vệ mình.
Tuy nhiên, tôi không phản đối việc ngành công nghiệp này tham gia chính trị. Từ góc độ thực dụng, nếu một ngành không có tiếng nói trong quá trình soạn thảo luật, nó sẽ bị áp đặt những quy định bất lợi. Điều tôi quan tâm là cách ngành này tham gia. Một triệu đô la cho Michigan không đi kèm với một tài liệu kỹ thuật, một đề xuất chính sách chi tiết, hay một cuộc thảo luận công khai về lý do tại sao ứng viên này được chọn. Nó được chi một cách âm thầm, thông qua một cấu trúc PAC mà hầu hết người dùng crypto không hề hay biết. Điều này tạo ra một tầng lớp trung gian mới — những người quản lý quỹ PAC — những người nắm giữ quyền lực thay mặt cho cộng đồng mà không cần sự đồng thuận của cộng đồng.
Điều này gợi cho tôi một sự tương đồng với vấn đề delegation trong DAO. Khi tôi viết whitepaper về xác minh danh tính zero-knowledge cho các giao thức DeFi vào năm 2024, tôi đã khảo sát hàng chục DAO và nhận thấy một xu hướng rõ rệt: người dùng quá lười để nghiên cứu các đề xuất, họ ủy quyền cho các KOL, và các KOL dần tập trung quyền lực. Kết quả là một hệ thống trông có vẻ phi tập trung nhưng thực chất bị chi phối bởi một nhóm nhỏ. PAC hoạt động theo cùng một logic: các nhà đầu tư crypto đóng góp tiền, nhưng họ không có cơ chế nào để giám sát việc chi tiêu. Họ ủy quyền hoàn toàn cho ban điều hành PAC. Và như mọi hệ thống ủy quyền, rủi ro tập trung quyền lực luôn hiện hữu. Không có gì thay thế được việc đọc từng dòng một. Nhưng với PAC, các dòng đó nằm trong các báo cáo tài chính mà hiếm ai đọc.
Hãy so sánh với các khoản chi khác trong ngành. Năm 2022, một số công ty crypto đã chi khoảng bảy triệu đô la cho một quảng cáo ba mươi giây trong trận Super Bowl, với những đoạn quảng cáo rực rỡ nhưng rỗng tuếch. Kết quả là gì? Một năm sau, hầu hết các công ty đó đã phá sản hoặc bị kiện. Ngược lại, một triệu đô la chi cho Michigan có thể không tạo ra tiếng vang, nhưng nó nhắm đến một kết quả cụ thể: một ghế trong quốc hội tiểu bang. Đây là một hình thức chi tiêu có tính chiến lược cao hơn nhiều. Nhưng nó cũng đặt ra câu hỏi: liệu một ngành công nghiệp dựa trên dữ liệu và bằng chứng có đang hành động dựa trên dữ liệu và bằng chứng khi chi tiền chính trị?
Đáng chú ý, chi phí này vẫn còn rất nhỏ so với tổng chi tiêu vận động hành lang của ngành ngân hàng. Theo dữ liệu từ các báo cáo công bố, ngành ngân hàng chi hơn bảy mươi triệu đô la cho vận động hành lang chỉ trong năm 2023. Ngành công nghiệp tiền mã hóa, dù có nhiều khoản chi lớn cho PAC, vẫn còn cách xa con số đó. Nhưng tốc độ tăng trưởng mới là điều đáng chú ý. Năm 2020, gần như không có PAC crypto nào hoạt động. Đến năm 2024, chúng đã trở thành một phần không thể thiếu trong chiến lược phát triển của các công ty lớn. Sự chuyển dịch này diễn ra nhanh đến mức các nhà quản lý quỹ truyền thống cũng phải ngạc nhiên.
Bây giờ đến góc nhìn phản trực giác. Hầu hết các bình luận về tin tức này sẽ nói rằng đây là một dấu hiệu trưởng thành của ngành công nghiệp crypto. Tôi cho rằng điều ngược lại mới đúng: đây là một dấu hiệu của sự bất lực về mặt kỹ thuật. Khi một giao thức thực sự vượt trội, nó không cần phải mua sự bảo trợ của chính trị gia. Nó có thể chứng minh giá trị của mình thông qua việc sử dụng thực tế. Nhưng khi bạn có một mô hình kinh doanh phụ thuộc vào việc duy trì sự mơ hồ về mặt pháp lý — ví dụ như các sàn giao dịch tập trung nắm giữ tài sản của người dùng — bạn cần chính trị để giữ cho cánh cửa được hé mở. PAC là công cụ để giữ cánh cửa đó.
Nhưng có một điểm mù nghiêm trọng hơn. Ngành công nghiệp crypto từng tuyên bố rằng họ đang xây dựng một hệ thống tài chính mở, không cần sự cho phép. Việc chi một triệu đô la vào một cuộc bầu cử để bảo vệ lợi ích của mình là một hành động đòi hỏi sự cho phép — sự cho phép từ các chính trị gia. Nếu bạn cần chính trị gia để bảo vệ mình, bạn đã chấp nhận rằng bạn không thể tự bảo vệ mình. Điều đó đi ngược lại toàn bộ luận điểm của tiền mã hóa. Tôi không nói rằng việc tham gia chính trị là sai. Tôi nói rằng việc tham gia chính trị mà không có một chiến lược kỹ thuật song song — ví dụ như xây dựng các giao thức thực sự phi tập trung đến mức không thể bị kiểm duyệt — là một sự lãng phí tiền bạc. Nó giống như việc một dự án chi hàng triệu đô la cho tiếp thị trong khi sản phẩm vẫn còn lỗ hổng bảo mật.

Vậy chúng ta nên đọc tin tức này như thế nào? Tôi tin rằng một triệu đô la cho Michigan là một tín hiệu quan trọng, nhưng không phải theo cách mà hầu hết mọi người nghĩ. Nó không phải là bằng chứng cho thấy crypto đang trưởng thành. Nó là bằng chứng cho thấy crypto đang trở nên giống mọi ngành công nghiệp khác — với những văn phòng vận động hành lang, những khoản quyên góp kín và những chiến lược gây ảnh hưởng. Liệu đó có phải là điều mà Satoshi từng hình dung? Tôi không chắc. Nhưng tôi chắc rằng điều này cần được theo dõi: nếu ngành công nghiệp này tiếp tục chi tiền để mua quyền lực chính trị thay vì xây dựng công nghệ có thể tự đứng vững, thì ranh giới giữa crypto và ngân hàng truyền thống sẽ ngày càng mờ nhạt. Đối với nhà đầu tư Việt Nam, điều này nhắc nhở rằng dòng tiền chính trị ở Mỹ có thể thay đổi luật chơi toàn cầu, và việc theo dõi các khoản chi này là một phần của phân tích rủi ro. Không có gì thay thế được việc đọc từng dòng một. Với chính trị, chúng ta không có mã nguồn, nhưng chúng ta có báo cáo tài chính. Và báo cáo đó đang kể một câu chuyện.