Bạn có chắc ngành khai thác Bitcoin là về công nghệ? Hãy nhìn vào Vulcan (Greenidge). Tôi không tin vào điều đó. Khi mọi người đang đếm lợi nhuận, tôi đếm những khoản nợ. Và tôi thấy một câu chuyện về quản lý bảng cân đối kế toán thất bại, không phải về sự đổi mới giao thức.
Khi bạn đọc về một công ty khai thác Bitcoin, bạn thường nghĩ ngay đến hash rate, hiệu suất máy ASIC, và chi phí điện. Nhưng với Vulcan (trước đây là Greenidge Generation), câu chuyện lại hoàn toàn khác. Đây không phải là một cuộc chiến về công nghệ, mà là một cuộc chiến sinh tồn về tài chính. Công ty đang đối mặt với một cuộc khủng hoảng nợ nghiêm trọng, và tín hiệu duy nhất họ phát ra là một tiếng kêu cứu từ thị trường vốn.
Khung thời gian ở đây rất quan trọng. Tại sao lại là bây giờ? Bởi vì thị trường đang ở giai đoạn tích lũy, nơi các tín hiệu kỹ thuật về sự sống còn của một công ty trở nên quan trọng hơn bao giờ hết. Một công ty khai thác nhỏ lẻ, với lịch sử là một nhà máy điện, đang cố gắng tránh sự sụp đổ. Và điều này xảy ra trong bối cảnh toàn ngành đang phải đối mặt với áp lực lợi nhuận sau sự kiện halving Bitcoin. Đây không phải là một câu chuyện về sự sụp đổ của toàn bộ ngành, mà là một ví dụ điển hình về cách một công ty có thể thất bại khi quản lý đòn bẩy tài chính kém.
Cốt lõi của vấn đề nằm ở những con số. Vulcan có khoảng 9,2 triệu đô la tiền mặt và tài sản kỹ thuật số, nhưng lại đang gánh khoản nợ gốc lên tới 33,138 triệu đô la. Thiếu hụt khoảng 24 triệu đô la. Để giải quyết, họ đã ký một thỏa thuận PIPE (Private Investment in Public Equity) trị giá 39,4 triệu đô la, với điều kiện phải đạt ít nhất 30 triệu đô la tổng doanh thu. Tuy nhiên, tính đến ngày 16 tháng 8, thỏa thuận này vẫn chưa hoàn tất. Các điều khoản cụ thể: phát hành 17.146.190 cổ phiếu với giá 1,71 đô la mỗi cổ phiếu, và phát hành 10 triệu đô la trái phiếu chuyển đổi cho Machine Investment Group. Mục đích của khoản tiền này là để trả nợ: 33,138 triệu đô la tiền gốc và 1,4 triệu đô la tiền lãi. Chỉ còn lại khoảng 5 triệu đô la cho hoạt động kinh doanh. Đây không phải là một khoản đầu tư để mở rộng, mà là một khoản vay cầu để trả nợ cũ. Đây là một tín hiệu rất xấu. Từ kinh nghiệm của tôi, một đợt PIPE với giá 1,71 đô la mỗi cổ phiếu, nếu thấp hơn đáng kể so với giá thị trường, là một dấu hiệu của sự tuyệt vọng. Nó sẽ pha loãng cổ đông hiện tại một cách nghiêm trọng.
Tuy nhiên, có một góc nhìn khác, một góc khuất mà ít người thấy. Đây là một golden cross về mặt tài chính? Không. Nhưng có một cơ hội cho những nhà đầu tư mạo hiểm. Nếu PIPE thành công, câu chuyện có thể chuyển từ 'sắp chết' thành 'hồi sinh'. Cổ phiếu có thể phục hồi từ mức chiết khấu do vỡ nợ. Nhưng đó là một canh bạc lớn. Góc nhìn thực sự ở đây là: Liệu thị trường có đang định giá quá cao rủi ro phá sản? Hay nó đang đánh giá thấp khả năng tái cấu trúc? Một số nhà đầu tư có thể đang đặt cược vào kịch bản Chapter 11, giống như Core Scientific đã làm. Họ mua trái phiếu với hy vọng rằng các tài sản thực tế (nhà máy điện) sẽ được tái sử dụng và mang lại giá trị phục hồi. Nhưng tôi không tin vào điều đó. Tôi thấy một 'cạm bẫy giá trị' hơn là một 'cơ hội giá trị'. Các điều khoản của PIPE, đặc biệt là mức giá 1,71 đô la, có thể đã được định giá để thu hút các nhà đầu tư, nhưng nó cũng cho thấy sự yếu kém trong quyền lực thương lượng của công ty. Hơn nữa, rủi ro về xung đột lợi ích giữa Atlas Holdings (cổ đông lớn cũ) và Machine Investment Group là rất thực tế. Nếu không có một ủy ban độc lập để xem xét giao dịch này, các vụ kiện từ cổ đông là hoàn toàn có thể xảy ra.
Vậy, chúng ta nên làm gì tiếp theo? Hãy theo dõi sát sao các hồ sơ SEC của Vulcan trong 30 ngày tới. Mọi thông tin về tiến trình PIPE, bất kỳ sự gia hạn nào, hay tệ hơn, một đơn xin phá sản, sẽ là tín hiệu quyết định. Đừng tin vào những lời đồn thổi trên Twitter. Sự thật nằm trong các tài liệu pháp lý. Và hãy nhớ: Trong thị trường này, khi mọi người đang đếm lợi nhuận từ các altcoin, tôi đếm những khoản nợ và dòng tiền. Đó là cách duy nhất để sống sót.


